Hội Thánh Đức Chúa Trời gieo rắc nỗi sợ hãi

Hội Thánh Đức Chúa Trời gieo rắc nỗi sợ hãi. Đi dự hội thảo đa cấp, một phụ nữ ở Bắc Ninh được một nam sinh trẻ tuổi chia sẻ về “Hội Thánh Đức Chúa Trời”, bà nhanh chóng tin theo và gia nhập hội. Về nhà, cũng giống như bao hội viên khác, bà bỏ bàn thờ tổ tiên và không ăn cơm cúng, tiếp tục thuyết phục những người thân khác gia nhập hội.

Tôi có 5 đứa con, nhưng có đến 3 đứa con cùng gia nhập tà đạo “Hội Thánh Đức Chúa Trời”. Nhiều năm qua chúng tôi luôn sống giày vò, tự hỏi ai đã cướp mất các con của mình. Những đứa trẻ ngoan ngoãn, hiếu thảo của chúng tôi giờ đây không nhận ba mẹ nữa rồi.

Chú (PV) còn trẻ, chưa có gia đình nên không hiểu được sự vất vả của bậc sinh thành đâu. Ba mẹ nào cũng dành hết tuổi thanh xuân, sức khỏe để nuôi nấng, chăm sóc con mình.

Khi có bầu thì đến ngủ cũng không yên, nhiều lúc đứng dậy hay bước đi cũng khó khăn. Nhất là thời điểm gần sinh, có lúc tôi phải lê từng bước.

Rồi ăn uống cũng không như bình thường, có lúc ngửi mùi thôi là ói mửa tùm lum. Nhưng vì muốn các con phát triển khỏe mạnh, người mẹ lại phải nuốt từng tí một.

Mang thai rồi sinh một đứa con là phụ nữ chấp nhận đánh đổi bao nhiêu năm tuổi thọ, còn đàn ông thì vất vả ngược xuôi để có tiền lo cho vợ, cho con.

Chẳng ba mẹ nào đòi hỏi các con báo đáp, chỉ cần chúng nó lớn lên khỏe mạnh, sống tốt thế là hạnh phúc lắm rồi.

Thế mà giờ thì tôi mất hết, mất tất cả rồi chú ạ! Tôi chỉ muốn chết đi từ lúc chúng cùng nhau gia nhập đạo kia.

Hội Thánh Đức Chúa Trời gieo rắc nỗi sợ hãi
Hội Thánh Đức Chúa Trời gieo rắc nỗi sợ hãi

Trước đó các con tôi là những đứa trẻ rất ngoan, hiếu thảo. Nhưng không hiểu thế lực nào đủ lớn mạnh để khiến chúng nó từ bỏ cả ba mẹ, ông bà tổ tiên.

Con gái đầu của tôi tên Hồng lấy chồng ở Hàn Quốc, cứ tưởng con gái ra nước ngoài thì sẽ sống sung sướng. Nào ngờ đâu đó là ngày định mệnh, sau này chính Hồng dụ dỗ 2 em gái của nó gia nhập tà đạo khủng khiếp kia.

Những cuộc gọi hỏi thăm sức khỏe vợ chồng tôi thưa dần. Cứ mỗi lần nó gọi là như một nhà truyền giáo cần mẫn, kinh nghiệm. Nó tuyên truyền về hội thánh này nào là không sợ chết, không thờ kính ông bà tổ tiên, sắp đến ngày tận thế, rồi thân xác là ngục tù của linh hồn,…

Hồi đó chúng tôi chủ quan, cho rằng con muốn theo đạo chứ không gây hại cho ai. Vả lại, nó đã có chồng và 2 đứa con, thì phải sống tốt nhất cho gia đình. Chứ tôi có ngờ đâu con tôi có bận tâm gì đến 2 tiếng “gia đình” nữa.

Trước đó nghe chị truyền đạo, 2 em nó là Hương với Ý cũng như chúng tôi phản đối gay gắt lắm. Cho đến khi Hồng về Việt Nam. Tưởng nhớ ba mẹ và anh chị em mà về, nhưng không ngờ nó về rồi kéo 2 em nó gia nhập đạo này lúc nào tôi không biết.

Đến khi nó qua lại bên kia 5 ngày là vợ chồng tôi phát hiện ra ngay, nhưng lúc đó có kịp nữa đâu. Chúng nó lún sâu hết cả rồi. Lúc đó tôi bị sốc, tôi chỉ muốn chết thôi.

Con mình sinh ra, nuôi nó khôn lớn, yêu thương nó mấy chục năm trời mà đến giờ nó từ bỏ mình.

Tôi đau khổ gọi điện cho con gái đầu, tôi bảo: Một mình con đã đành, sao con nhẫn tâm dẫn luôn 2 em của con vào chốn u mê đó?

Mà nó cho là tôi cổ hủ, không tân tiến, rồi tôi bị ma quỷ dẫn dụ nên không tin vào Đức Chúa Trời. Nó còn nói chúng tôi không phải ba mẹ thật của chúng nó.

Bao nhiêu đêm tôi khóc hết nước mắt, tôi xin chúng nó thương tôi mà tỉnh ngộ nhưng không có đứa nào nghe. Nhiều lần tôi buồn quá rồi ngã bệnh, chúng nó hờ hững không thèm quan tâm đến. Nó trở nên lạnh lùng, thay đổi 180 độ chứ không còn giống con mình trước đây nữa.

Chồng tôi gọi điện cho từng đứa, mà chúng nó bảo vì tôi không chịu gia nhập đạo, thờ cúng ma quỷ nên mới bị Chúa Trời phạt.

Tôi đau khổ lắm! Khóc hết nước mắt, nói không nên lời nữa rồi. Buồn nhất là con gái út chúng tôi, nó đang học đại học dưới này. Đi theo 2 chị nó rồi nó bỏ học luôn, suốt ngày nói về đạo này, rồi đi làm kiếm được bao nhiêu tiền là đóng hết vào đấy.

Chúng tôi bắt nó về nhà, nó lại trốn đi sống với những người trong đạo này. Bao nhiêu lần vợ chồng tôi ngược xuôi khắp nơi tìm nó về, nhưng cứ được vài bữa nữa là nó trốn đi. Mà vợ chồng tôi cũng gần 60 tuổi rồi, đâu có đủ sức khỏe để tìm chúng nó mãi.

Đến khi sợ con lại trốn đi không tìm được, vợ chồng tôi mới xin nó chờ cho chúng tôi chết đi rồi muốn làm gì thì làm. Nó đồng ý nhưng miễn cưỡng lắm, mà giờ nó cũng không chịu về nhà nữa rồi, nó trốn biệt ở dưới này. Tôi không biết nó có giữ lời không.

Nói thật với chú có ba mẹ nào cần lên thiên đàng đâu, chỉ cần nhìn thấy các con khôn lớn, sống khỏe mạnh, thành công ở kiếp này như thế là thiên đường rồi.

Hạnh phúc của người làm cha, làm mẹ đơn giản lắm! Mà đến khi sinh nó ra, nuôi nó lớn mà nó nói mình không phải cha mẹ nó thì còn gì đau lòng bằng.

Thậm chí, chúng nó còn đâm đơn kiện vợ chồng tôi ra xã vì ngăn chúng nó gia nhập tà đạo “Thánh Đức Chúa Trời”. Bữa tôi được mấy anh ngoài xã gọi ra. Tôi như chết đứng tại chỗ khi cán bộ xã nói con tôi đâm đơn kiện vợ chồng tôi vì không cho chúng nó tự do tín ngưỡng.

Cảm giác lúc đó của tôi là muốn chết đi, đau đớn, xấu hổ, tủi nhục lắm chú ơi! Còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa.

Cầm lá đơn chúng nó viết mà tôi như người mất hồn bước đi không vững, chỉ chực quỵ xuống rồi khóc không ra tiếng. Tôi biết bản chất các con tôi không như thế, chúng rất ngoan, chỉ vì bị bọn người kia dụ dỗ thôi.

About the author

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *